Mai Hoa Và Chuyến Đi Của Lòng Nhân Ái

Vào một buổi chiều tháng 8, đại diện Công ty cổ phần đông y Mai Hoa đã có chuyến đi thiện nguyện tại bệnh viện Huyết học truyền máu trung ương. Đoàn thiện nguyện đã trao tặng 100 suất cơm cho các bệnh nhân và một phần quà bằng tiền mặt cho một bệnh nhân có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đang điều trị tại đây.

Khép lại chuyến đi đọng lại trong mỗi người những cảm xúc khác nhau. Chị Phạm Thị Huyền Trang – một thành viên nhóm thiện nguyện của Công ty, đã có những dòng chia sẻ vô cùng sâu sắc sau chuyến đi thiện nguyện trên trang Facebook cá nhân.

Trích dẫn đầy đủ dòng chia sẻ đầy tình cảm của chị Trang như sau :

“Các cậu đã bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình bế tắc như rơi xuống vực thẳm chưa? Nếu rồi thì tớ nghĩ các cậu nên đến Viện huyết học Truyền máu Trung ương một lần!

Mỗi lần đến đây với tớ đều là mỗi cảm xúc khác nhau. Ngày còn là sinh viên, tớ đến đây trong tư cách là một tình nguyện viên đội máu. Tớ cũng hừng hực sức trẻ và máu lửa lăn xả như bao bạn trẻ khác. Tớ cũng tham gia hiến máu và cảm thấy vô cùng tự hào vì những đóng góp nhỏ bé của mình.

Lần này, tớ đến đây với tư cách là một phần của công ty đến làm từ thiện. Tớ cùng một vài đồng nghiệp đến đây và một buổi chiều nắng nhẹ. Trời khá oi, nhưng rồi thời tiết cũng sẽ chẳng là gì cả nếu các cậu cũng được “mắt thấy tai nghe” những điều có vẻ như kỳ lạ mà tớ thấy. Tớ đặc biệt thích trẻ con nên cũng đặc biệt chú ý các bệnh nhân nhi – những thiên thần nhỏ có cái đầu “trọc lốc”. Các cậu sẽ có không cảm giác vô cùng khó tả dâng trào. Các cậu sẽ không biết nên khóc vì xúc động, vì thương các em hay nên cười vì sự vô tư, ngây thơ hài hước ấy.

Chúng tớ phát những suất ăn từ thiện tại tầng 3 của viện – nơi điều trị của những bệnh nhân mắc bệnh tan máu bẩm sinh. Theo như chia sẻ của chị nhân viên phòng Công tác xã hội  thì đây là một bệnh di truyền, vì vậy có những gia đình có cả hai anh em, hai bố con,… đều nằm điều trị tại đây. Nhìn những thiên thần ngây ngô hai cánh tay đều cắm kim truyền, người gầy rộc đi, thậm chí khuôn mặt biến dạng mà lòng tớ như thắt lại. Có em bé mới chỉ 11 tháng tuổi, gương mặt vẫn còn nét phúng phính đáng yêu, bé còn chưa biết nói, chưa biết đi nhưng tay đã bầm tím vì kim truyền.

Còn tại tầng 6, nơi điều trị của các bệnh nhân ung thư máu, tớ lại 1 lần nữa bắt gặp những gương mặt ngây thơ cùng cái đầu “trọc lốc”. Tớ được gặp và chia sẻ cùng 1 trường hợp vô cùng khó khăn, một cậu bé 15 tuổi mắc bệnh máu trắng. Cậu bé ấy mang thân hình mảnh mai, làn da đen nhẻm vì rám nắng. Cậu được phát hiện mắc bệnh trong một lần đi chăn trâu và bị ngất, khi ấy cậu mới chỉ 8 tuổi. Cậu điều trị tại đây đã 7 năm, trong 7 năm ròng rã ấy tháng nào cậu cũng nằm viện tới 20 ngày. Gia đình cậu có 2 anh em trai, cậu anh 17 tuổi phải ở cùng bà ngoại và đi học nghề để sau này còn kiếm tiền phụ bố mẹ. Bố cậu đi làm thuê đủ thứ việc chân tay ở Hà Nội, còn mẹ cậu – một người phụ nữ nhỏ bé, lam lũ, đến tiếng Kinh cũng ko thể nói sõi luôn phải túc trực trong bệnh viện bên cạnh cậu. 9 năm đi học là 9 năm cậu đạt học sinh khá giỏi. Cậu có nét ngây ngô, thẹn thùng của một cậu bé đang bước vào tuổi dậy thì. Vậy mà suy nghĩ lại vô cùng đặc biệt, cậu chia sẻ : “Anh trai em 17 tuổi rồi sắp lấy vợ được rồi. Mẹ em bảo lấy vợ về để nhà có thêm người đi làm, có thêm tiền để mẹ em còn chăm em nằm viện nữa. Em 15 tuổi rồi, hai năm nữa em cũng lấy vợ như anh trai em, thế là nhà em lại có thêm một người nữa đi làm. Bố mẹ em cũng đỡ vất vả”. Suy nghĩ tưởng chừng như non nớt ngây ngô ấy thật ra lại thực tế vô cùng. Những khó khăn chồng chất đã đẩy một cậu bé mới 15 tuổi phải lo nghĩ đến chuyện mưu sinh, hơn nữa cậu còn đang mang trong mình căn bệnh quái ác. Số phận này thực quá tàn nhẫn!

Chia tay cậu, bước ra tới hành lang, một thiên thần nhỏ mặc chiếc váy màu xanh da trời xinh xắn đã đi theo tớ từ lúc nào. Cô bé bẽn lẽn nép vào cánh cửa liếc đôi mắt trong veo nhìn tớ, cho đến khi tớ vẫy tay gọi, em chạy lại ngồi lên đùi tớ và bắt đầu líu lo với những câu chuyện. “ Cô ơi cô mặc váy như công chúa ý, xinh nhờ. Mẹ con cũng mua cho con nhiều váy lắm, nhưng ở nhà cơ, ở đây là bệnh viện, mẹ con bảo là nặng, mang ít thôi.” Rồi cô bé hấp háy ánh mắt nhìn tớ nở một nụ cười ngây ngô để lộ những chiếc răng sún đáng yêu. Cô bé mới chỉ 7 tuổi, mái tóc chỉ còn lưa thưa vào sợi sau nhiều lần điều trị hoá chất. “ Con không sợ đau đâu, lúc bác sỹ lấy tuỷ con còn cười cơ mà. Siêu không ? Ơ mà con gầy quá đây này cô ạ, nhưng mẹ con vừa cho con ăn cơm rồi, giờ bụng con lại to . Con được học sinh giỏi đấy nhưng lúc cô giáo trao phần thưởng thì con phải đi bệnh viện ko được nhận. Chán nhở” – cô bé nói rồi xị mặt thở dài. Tớ an ủi “ Còn nhiều năm học mà, năm nay con chưa đc nhận thì năm sau, năm sau nữa con cứ cố gắng học giỏi thế nào cũng đc nhận phần thưởng to hơn”. Cô bé ngây ngô thốt ra một câu làm tớ thực sự giật mình:”Con thấy mẹ con nói chuyện với bố rồi, chắc là con chỉ nhận được phần thưởng của năm nay nữa thôi. Nhưng mà năm sau con được thăng chức thành thiên thần đấy. Mẹ con bảo lúc đấy con sẽ có nhiều tóc tết vào cho xinh, con sẽ có váy trắng với cả cánh trắng nữa. Xinh như trong ti vi ý. Rồi con cũng không ở đây nữa, con sẽ được bay đi bất kì chỗ nào con thích luôn”. Cảm xúc lúc ấy của tớ thực sự rất khó diễn tả. Tớ không thể hiểu được tại sao cuộc đời lại quá bất công với một thiên thần nhỏ đáng yêu như vậy. Những nỗi đau em phải gánh chịu thực sự quá tàn nhẫn.

Đây chỉ là số ít trong vô số những mảnh đời bất hạnh ngoài kia. Vậy còn các cậu thì sao? Các cậu – những người có sức khoẻ, có gia đình luôn yêu thương, được ăn học đầy đủ hay đã có một công việc ổn định… các cậu có gì để phải suy sụp, phải bế tắc chứ? Đến cả những thiên thần ngày ngày đối diện với đau đớn thể xác, với những khó khăn tinh thần hay vật chất, thậm chí là với cái chết, vẫn nở nụ cười rạng rỡ và yêu cuộc sống bằng một trái tim rực lửa. Vậy thì chẳng có lý do vì để các cậu phải suy sụp hay bế tắc cả. Vực thẳm chưa chắc đã là kết thúc, biết đâu vẫn còn 1 nhánh cây hy vọng nào đó cứu được bạn thì sao? Trên đời này không có điều gì là không thể. Đừng suy nghĩ nhiều nữa, hãy quẳng gánh lo đi mà vui sống các cậu ạ! Rồi các cậu sẽ vượt qua và trưởng thành hơn thôi!

Thân ái – Quyết thắng nhé!”

Đọc những dòng chia sẻ của chị Trang nhiều người không giấu khỏi những giọt nước mắt xúc động cảm thương cho số phận những bệnh nhân kia. Những người khỏe mạnh, có cuộc sống đủ đầy ngoài kia sẽ nhận thấy mình may mắn đến nhường nào.

Chuyến đi đã kết thúc tốt đẹp. Các thành viên của Mai Hoa đã có cơ hội được tiếp xúc với những mảnh đời bất hạnh tại Viện huyết học truyền máu trung ương, đồng thời cảm nhận rõ nét hơn nỗi đau bệnh tật và hoàn cảnh khốn khó của những bệnh nhân nơi đây. Mặc dù từng ngày, từng giờ phải chống chọi với những đau đớn do bệnh tật, với nỗi lo cơm áo gạo tiền, nhưng nụ cười lúc nào cũng luôn thường trực trên những khuôn mặt ấy. Dường như trong họ, luôn bùng cháy khát khao được sống, được tận hưởng niềm vui, niềm hạnh phúc trong cuộc sống còn quá nhiều bất công này.  

Chuyến đi đã cho các thành viên nhiều trải nghiệm thú vị, nhiều xúc cảm vui buồn, đồng thời cũng là cơ hội tăng thêm kết nối tình đồng nghiệp, để hiểu nhau, yêu quý nhau và làm việc với nhau dễ dàng hơn.

Chị Trang trao quà cho một gia đình khó khăn

Các anh chị em trao quà cho gia đình em Lò Văn Diện

Thiện nguyện là viết những điều ý nghĩa vào cuộc đời của mỗi con người, là chuyến đi của lòng nhân ái, của tình thương. Hạnh phúc chỉ có giá trị khi nó được lan tỏa, và người biết chia sẻ là người xứng đáng được hạnh phúc. Chắc chắn Mai Hoa sẽ còn nhiều hơn những chuyến đi ý nghĩa như thế này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *